Trang

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn!

Nghĩ đến cái chết sẽ rất nhiều người sợ hãi. Vâng, chết thì ai mà không sợ chứ, tôi cũng đã từng như thế và hẳn người đang đọc bài này cũng từng một lần có chung nỗi sợ với tôi. Không ai muốn chết, kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết để được đến đó. Tôi chắc chắn như vậy vì xưa nay chưa có trang viết nào ghi lại rằng ở đâu có một người muốn lên thiên đàng nên anh ta treo cổ…
Tuy nhiên như Steve Jobs nói “ cái chết là đích đến của mọi người không ai có thể thoát khỏi nó và nó cần phải thế. Vì cái chết có lẽ là một sáng tạo tuyệt với nhất của cuộc sống, nó là tác nhân làm thay đổi cuộc sống. Nó xóa sạch cái cũ và mở đường cho cái mới”.
Góc Tâm Hồn anh zps9cf8fa1f Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn!
Nếu cái chết đã là đích đến của tất cả mọi người, là quy luật của tạo hóa thì cớ gì phải sợ, sao không sống như nay là ngày cuối cùng của bạn có phải cuộc sống sẽ có nhiều ý nghĩa và hữu ích hơn không! Nghĩ như thế bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, bởi bạn đã trơ trụi rồi, bạn chút bỏ được tất cả áp lực, gánh nặng trước đó mang theo.
Bạn chẳng còn gì phải xấu hổ cả. Bạn hoàn toàn thoát ra ngoài khuôn khổ bó hẹp hàng ngày để làm những việc mà bạn cho là quan trọng nhất đời mình, cho là vĩ đại. Bạn cần phải làm nó ngay tránh lan man với những gì vô bổ không cần thiết. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ làm được nhiều việc có ý nghĩa hơn, dành cho những người thân của bạn nhiều tình yêu thương hơn, quan tâm chăm sóc họ nhiều hơn và sẽ ngăn lại được những lời nói, những hành động làm tổn thương đến họ.
Nếu nghĩ như thế, bạn trân trọng hơn những gì mà cuộc sống đã ban tặng cho bạn và bạn biết cần phải làm gì để tặng lại cho cuộc sống. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ sẻ chia nhiều hơn, bởi như người ta nói niềm vui sẽ được nhân đôi và nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa khi ta sẻ chia nó với một người. Bạn cũng sẽ biết tha thứ cho những lỗi lầm của người khác vì bạn chỉ còn một ngày, thời gian đâu dành cho hận thù, giận dỗi nữa.
Khi chúng ta sinh ra, chúng ta là cái mới nhưng rồi chúng ta già đi và chết để những cái mới khác được sinh ra. Đó là sự thật đáng tin nhất, là quy luật của cuộc sống này. Vì vậy chúng ta chỉ có một quỹ thời gian nhất định để hoàn thành tất cả các mục tiêu của đời mình nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác, suy nghĩ và quan điểm sống của người khác. Cũng đừng phí phạm thời gian quý báu ấy để làm những việc vô nghĩa, hay sống tạm bợ không mục tiêu, không lý tưởng…
Bạn là một cá nhân độc lập, có ước mơ, có lý tưởng và khát vọng của riêng bạn mà chỉ có bạn mới biết. Bạn có quyền lấy ai đó làm mục tiêu để hướng tới và vượt qua chứ không phải bạn phấn đấu để trở thành họ.
Đó là một sự sao chép đáng xấu hổ dù bạn có đạt được điều đó đi chăng nữa.
Hãy hành động theo những gì trái tim và trực giác bạn mách bảo chứ không phải những rung động từ tư tưởng bên ngoài, bởi ai cũng chỉ sống có một lần. Khi đã chết rồi dù bạn có muốn cũng không thể làm những gì mà khi sống trái tim bạn mách bảo, dẫu rằng người ta vẫn nói có một thế giới nào đó bên kia nhưng có ai từ đó trở về để nói với chúng ta rằng ở đó ra sao đâu!



Trích lược!

Khi đánh mất niềm tin ở nhau !

Khi một cái gì đó đã từng là của ta nhưng đến một lúc nào đó, nó không còn là của ta nữa, không phải do nó rời bỏ ta đi, không phải nó bị lấy đi, bị cuốn đi mà là do chính ta đã làm rơi nó, làm tuột mất nó một cách buồn cười, một cách quá dễ dàng đến mức còn không hiểu vì sao mình lại không còn nó nữa.


Khi đó gọi là MẤT.
Mất là trước khi nó rời bỏ ta, nó hiện hữu trong cuộc sống của ta như một thói quen, nó xuất hiện hàng ngày, nó bên ta hàng giờ... và đến bây giờ thì ta không còn nó nữa, nó không còn bên cạnh ta, nó đã rời xa ta, ta không muốn tìm và cũng không thể tìm để giữ nó. Một sự vụn vỡ vĩnh viễn.
Mất là sự thoảng bay trong gió, sụ tan biến, vụt bay đi, nhanh lắm, nhanh đến mức khi bạn nhận ra điều đó thì đã muộn, khi đó sẽ nhận ra và nhận lấy vết thương, có thể không quá đau nhưng hãy thừa nhận là có cảm giác nhói trong tim. Nếu bạn đang có 1 trái tim không vô cảm.
Mất là khi trong ta có 1 khoảng trống còn sót. Vị tri mà thứ trước khi mất nó ngự trị. Tồn tại ở đó, tồn tại trong ta. Ta nhìn vào ta, xuyên thấu, thấy khoảng trống đó, lại thấy đau. Đến bao giờ ? đến khi nào? và ai sẽ là người mang đến cho ta cảm giác khỏa lấp khoảng trống đó? Hay cái khoảng trống đó sẽ mãi mãi nằm im, không được lấp đầy, không được xóa bỏ, như một vết sẹo vô hình nhưng làm ta cảm thấy còn tệ hơn hàng trăm lần vết sẹo trên da... Vậy đã bao lần ta mất?

Làm mất.
Tuột mất
Biến mất.
Chỉ biết là đã mất, mất đi và không còn quay trở lại, không còn tồn tại bên ta như ngày nào? Nếu ta níu kéo, ta kiếm tìm, ta níu giữ..nó ở lại liệu nó còn đẹp còn ý nghĩa còn quan trọng với ta không? Hay giờ đây nó chỉ còn là một hình mẫu khôg hoàn mĩ, một bức tranh được ghép bởi những miếng ghép rời rạc, một bộ phim được diễn bởi những diễn viễn tồi, cực tồi?

Vậy hãy cứ trân trọng cái hoàn mỹ trong quá khứ còn hơn là mải miết kiếm tìm mảnh kép để tạo thành bức tranh không hoàn thiện ở hiện tại Lưu giữ nó trong tim thì tốt hơn là lồng nó vào khung kính bởi nó có thể bị lấy đi bởi bất cứ khi nào và bởi bất cứ ai.

Gìn giữ nó thì tốt hơn là phải kiếm tìm, phải mệt và đau.
Đừng để đến lúc phải tự hiểu ra:
" Đã đánh mất mới bắt đầu biết tiếc"

Chỉ là một suy nghĩ nhỏ chợt đến khi nhìn quanh thế giới mà số người vô cảm đang tăng lên nhiều hơn, sự sẻ chia ít dần đi để tôi cũng cảm thấy mình cũng là một cá thể trống rỗng.

Niềm tin là gì mà có ảnh hưởng nhiều đến thế ? Cũng chẳng biết định nghĩa nào là đúng nhất, nhưng theo tôi thì niềm tin cho người ta một sinh lực rất lớn để hòan thành được nhiều điều tốt đẹp cho bản thân và xã hội. Khi chúng ta có mặt trên đời, niềm tin về một đứa bé không biết là 9 tháng 10 ngày sau nó sẽ giống ai làm cho Cha và Mẹ chúng ta yêu thương nhau hơn, hạnh phúc hơn.


Khi ta ra đời lại thêm minh xác cho niềm tin đó của Cha và Mẹ, để họ phấn đấu thêm mang lại cho ta một tương lai tươi sáng. Ngược lại, niềm tin thôi thúc chúng ta chui ra khỏi bụng Mẹ là để được thấy, được ngắm nhìn những người mà mỗi ngày đều trò chuyện với ta từ khi chúng ta chỉ là một phôi thai đến khi ta hình thành nên thân thể tuyệt vời như hôm nay. Đó là niềm tin yêu thương.

Chúng ta chập chững đi, bập bẹ nói. Chúng ta đến trường với niềm tin mãnh liệt từ Cha Mẹ rằng bản thân chúng ta sẽ trở thành niềm hãnh diện và tự hào cho Cha Mẹ. Chúng ta đến trường với niềm tin sẽ có nắm được chìa khóa tri thức để cánh chim non ngày nào ấy sẽ bay lượn tự do giữa bầu trời xanh bao la.
Chúng ta tốt nghiệp và đi làm với niềm tin mình sẽ là điều tự hào cho Cha Mẹ. Chúng ta cố gắng làm việc và kiếm tiền với niềm tin sẽ mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương.... Cho đến một ngày chúng ta tin rằng mình đã làm được điều đó nhưng Cha Mẹ lại không buồn ở lại cùng mà thong thả ra đi về miền trời rất xa... Cho đến một ngày người yêu thương ta đi ngang và chỉ nhỏen miệng cười trong khi tay nắm tay cùng một người khác... Bỗng dưng ta hốt hỏang, chẳng lẽ ta đã sai ngay từ đầu. Niềm tin của ta đã đặt sai chỗ ? Không !!! Không thể như thế được, chúng ta chẳng có gì sai cả. Xã hội này tất cả mọi người đều làm giống như ta. Nhưng tại sao mọi việc không như ta mong muốn ? Chẳng lẽ quả thật có bàn tay vô hình của Thượng đế ? Thượng đế là ai ta nào có biết, vậy ông ta có tồn tại không ? Chẳng ai biết cả nhưng những chuyện đang xảy ra trước mắt thì quả rất thật.

Chúng ta trở nên hoang mang và lạc lối. Niềm tin vững bền mà chúng ta vun đắp, xây dựng từ ngày còn thơ đến nay hình như là không đúng thật rồi.



Vậy nếu đánh mất niềm tin, chúng ta sẽ trở thành gì ? Những cái xác sống biết đi không có linh hồn, không cảm xúc hay sao ? Ai cho tôi biết với ....